“Năm tuổi lần đầu tiên em nhìn thấy biển qua truyền hình. Trong hình dung của em biển đẹp lắm, gió mát, nắng vàng và nước biển trong xanh. Và ước mơ của em lớn lên từ ấy.”
11 năm chung sống với bệnh tật, ước mơ của Duyên cứ lớn dần theo năm tháng. Em thường mơ về những con sóng rì rào, về cảm giác được chạm vào bờ cát mịn và dạo bước cùng anh trai dưới ánh mặt trời .
Em Mỹ Duyên đang vẽ lên ước mơ của mình
Em Cao Mỹ Duyên sinh ra trong một gia đình có 2 anh em, 2 tháng sau khi sinh em được chẩn đoán mắc bệnh Thalassemia. Trong giây phút ấy, bầu trời của mẹ em như sụp đổ, 11 năm nuôi em khôn lớn nhưng chưa lúc nào mẹ em không nghĩ về tương lai khi cả con đường phía trước của em là những chuyến đi dài để điều trị tại bệnh viện.
11 năm trôi qua, em lớn lên trong tình yêu của gia đình, của bố mẹ, của người anh trai hơn em 4 tuổi. Trong những năm tháng ấy, Duy luôn ở bên em giúp đỡ, chăm sóc cho em cuộc sống hằng ngày hay đơn giản chỉ là đưa em qua những con đường, chở em đi học trên chiếc xe đạp mini. Vì sức khỏe yếu mà Duyên không dám đi đâu xa. Kể từ lần đầu biết về biển đến nay đã hơn 6 năm, nhưng ước mơ vẫn chỉ trong dự định vì thế khát khao trong em càng lớn. Em mong lắm một ngày khỏe mạnh để có thể đắm mình trong những cơn sóng, chạy tung tăng trên cát vàng và biển xanh.
Ước mơ được đến biển cùng anh trai của em Duyên
Cuộc thi vẽ tranh với chủ đề “Ước mơ của em” cho các bệnh nhi tại Trung tâm Huyết học –Truyền máu đã mang đến cho em cơ hội để khắc họa lên ước mơ của mình. Dù không biết tương lai sẽ mang em tới đâu, nhưng tôi mong sẽ có một ngày ước mơ ấy trở thành hiện thực để em có thể nắm tay anh trai mình đi trên những bờ cát trắng, dựng lên những lâu đài, những ngôi nhà của tình yêu thương. Và em sẽ lại có cơ hội vẽ tiếp lên những ước mơ trong cuộc đời mình.
Thu Hằng